 |
| Khu thương mại Robinson ở Bangkok |
 |
| Trong một trạm xe điện ở Bangkok |
 |
| Tượng Phật nằm ở chùa Wat Pho ở Bangkok |
 |
| Những tháp trong sân chùa Wat Pho |
 |
| Một trong số những chùa lớn nhỏ trong Wat Pho |
Đi mua sắm ở trung tâm thương mại Robinson và lân cận:
Robinson là một thương xá lớn và hiện đại như ở Mỹ. Ở cửa ra vào có một anh bảo vệ mặc đồ rất đẹp. Mỗi lần khách ra vào, anh ta mở cửa và đưa tay lên chào như thượng khách. Hàng hóa bên trong đều là hàng hóa đẹp và cao cấp nên giá cũng không rẻ. Vậy mà tôi đọc những “blog” của người Việt trong nước thì họ nói họ rất thích đi mua sắm ở đây và ở thương xá MBK là một thương xá tương tự. Có lẽ ở Việt Nam ít có thương xá nào to lớn đầy hàng hiệu nên họ khoái như vậy. Còn chúng tôi ở Mỹ, thương xá lớn không thiếu nên không khoái vô đây cho lắm.
Vòng ra phía ngoài chúng tôi đi về phía Nam. Dọc đường hàng quán cũng nhiều mà khách mua cũng đông. Ở đây có cả Carefour là một chợ tạp hóa của một tập đoàn ở Âu Châu. Kế bên chợ này là một chợ trời nho nhỏ bán quần áo và đồ gia dụng. Tiếp theo nữa là một siêu thị của Thái Lan. Đây là nơi chúng tôi muốn vào để mua chút đỉnh đồ dùng hay trái cây cho hai ngày tự do sắp tới. Siêu thị này bán hàng cũng đẹp và giá cũng vừa túi tiền nên chúng tôi mua được nhiều bánh kẹo để đem về cho mấy người trong sở. Chúng tôi cũng thấy có bán sầu riêng nữa. Đặc biệt, chúng tôi thấy anh chàng bán sầu riêng không “khui” trái này theo ngăn hay “khía” như cách của Việt Nam mình hay làm mà anh có một con dao thật bén rồi... gọt sầu riêng như chúng ta xẻ... mít. Sầu riêng ở siêu thị này giá phải chăng nên chúng tôi mua 100 baht (3 đô la). Sau nầy thưởng thức thì thấy sầu riêng ở đây còn chưa chín lắm nên không ngon như sầu riêng mua ở Pattaya.
Hết bốn ngày đi chơi theo tua với cô Lan, chúng tôi đặt thêm hai ngày khách sạn ở Bangkok để có thể đi chơi tự do. Mấy hôm trước đi theo tua thì có người đưa đón, lo cho mình từ bữa ăn, chỗ ngủ, chỗ đi chơi... Đi như vậy cũng thích nhưng hơi gò bó vì mình phải đi theo chương trình sắp đặt sẵn nên có nơi mình muốn chơi thêm cũng không được. Hôm nay bắt đầu đi chơi tự do thì muốn đi đâu thì đi, nhưng lại phải tự tìm đường đi, tự tìm kiếm những thắng cảnh địa phương để tham quan. Điều này cũng hơi cực một chút. Sau khi đọc sách du lịch tôi dự định chương trình của hai ngày như sau:
Ngày thứ nhứt: sáng đi thăm chùa Wat Pho, sau đó thăm Bảo Tàng Quốc Gia. Ăn trưa tại khu Tây ba lô: Khao San Rd. Chiều đi thăm tòa nhà cao nhứt Bangkok là Baiyoke, khu Siam Square, và Erawan Shrine. Tối đi China Town.
Ngày thứ hai: sáng thăm ngôi nhà gỗ teck lớn nhứt thế giới Vimanmek gần cung điện Chitralada thuộc khu Dusit, sau đó thăm chùa Ngọc Thạch: Wat Benchamabophit. Ăn trưa ở khu MBK. Chiều đi mua sắm ở khu Sukhumvit và thăm khu đèn đỏ Patpong.
Do không biết rõ tình hình giao thông ở Bangkok nên tính như vậy, về sau chương trình có thể thay đổi đôi chút tùy theo hoàn cảnh và sự thích thú. Nếu nơi nào vui thì ở chơi nhiều, nơi nào không vui thì đi chỗ khác.
Nhưng trước tiên, chúng tôi xin khách sạn một tấm bản đồ du lịch Bangkok để định hướng. Các khách sạn ở đây có cho bản đồ miễn phí, nhưng mình phải hỏi mấy người phục vụ chớ họ không để trên các kệ như ở các nước khác. Theo bản đồ, đại khái Bangkok có thể chia làm 5 khu vực:
Khu Phố Cổ (Ratanakosin): bao gồm Đại Hoàng Cung, chùa Phật Ngọc, chùa Wat Pho ... nằm ven bờ sông Chao Phraya. Đây là khu đông khách du lịch nhứt Bangkok nên hơi kẹt xe.
Khu Phố Tàu: nằm ở phía Đông khu phố cổ nơi có hai con đường nổi tiếng là Yaowarat và Sampeng.
Khu Dusit: nằm ở phía Bắc khu phố cổ. Ở đó có một công viên bên trong là cung điện Chitralada nơi hoàng gia cư ngụ.
Khu Downtown: nằm ở phía Đông khu Phố Tàu. Đây là trung tâm Bangkok với Siam Square là một nơi thị tứ, đông đảo. Ở đó có các shopping to lớn cũng như có chợ Pratunam nổi tiếng.
Khu Thonburi: ở phíaTây sông Chao Phraya nơi có nhiều kinh đào chằng chịt.
Để đi đây đi đó ở Bangkok thì có nhiều cách:
Đi xe điện ngầm và xe điện trên cao (gọi là Skytrain): dễ dàng, nhanh chóng nhưng hơi bất tiện vì xe chỉ chạy đúng tuyến đường nhứt định. Các nơi du lịch đôi khi lại ở xa tuyến đường nên phải đi thêm xe khác.
Đi taxi: mát mẻ và thuận tiện vì có ở khắp nơi với giá khá rẻ. Đầu tiên thì đồng hồ nhảy 35 baht, sau đó mỗi km sẽ tính thêm 5 baht. Một chuyến đi ngắn trong thành phố chỉ khoảng 80-100 baht tức vài đô la. Từ Bangkok đi phi trường chừng 10-15 đô la. Tuy nhiên Bangkok hay bị kẹt xe nên nhiều khi tốn rất nhiều thời gian di chuyển. Thêm vào đó, khi kẹt xe thì đồng hồ tính tiền cho phép tính thêm, nên nếu bị kẹt xe thì tốt nhứt là tìm phương tiện khác để di chuyển. Ngoài ra, có khi tài xế không hiểu nơi mình muốn đến là ở đâu.
Đi xe tuk tuk: là phương tiện giao thông rẻ tiền nhưng phải trả giá và đôi khi xui xẻo gặp mấy ông tài xế không đàng hoàng thì ổng sẽ chở bạn miễn phí để đi... mua đá quý (họ chở bạn đi để ăn tiền hoa hồng của những chỗ bán hàng như đá quý, tơ lụa... bạn không mất tiền xe, chỉ tốn thời gian vô ích). Người ngoại quốc rất thích đi xe này vì lạ và vui.
Đi tàu thủy tốc hành: dọc sông Chao Phraya có hệ thống tàu tốc hành rất tiện lợi, cứ mỗi 15 phút là có một chuyến. Đi tàu thủy nầy không sợ kẹt xe, nhưng chỉ có ở dọc bờ sông mà thôi.
Đi taxi đường thủy: Bangkok có nhiều kinh rạch nên có nhiều tàu taxi. Nếu bạn di chuyển ở những địa điểm gần sông rạch thì có thể sử dụng. Tuy nhiên phương tiện nầy không được thơm tho lắm vì kinh rạch ở Bangkok ô nhiễm khá nặng.
Ngoài ra còn có xe ôm nữa nhưng tài xế xe ôm ở Thái cũng thuộc loại chạy hơi ẩu nên du khách ít dùng trừ những du khách “Tây ba lô” muốn tiết kiệm tiền.
Sau khi nghiên cứu rõ ràng, chúng tôi sẵn sàng lên đường khám phá Bangkok.
Đi xe điện ngầm ở Bangkok:
Sáng nay, chúng tôi sẽ đi thăm chùa Wat Pho còn gọi là chùa Phật Nằm. Từ khách sạn tới chùa khá xa, khoảng hơn 10 km nên chúng tôi phải đi xe điện ngầm tới nhà ga trung ương tên là Hualamphong, sau đó sẽ đi taxi tới chùa. Nếu đi taxi trực tiếp thì cũng được nhưng đường hay kẹt xe nên không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền. Hơn nữa khách sạn Chao Phraya nằm chỉ cách trạm xe điện Rachadaphichek có 100 mét nên chúng tôi thấy cũng nên đi thử cho biết.
Tại lối vào trạm xe điện ngầm có nhân viên an ninh xét xách tay của hành khách. Tất cả hành lý nào mà họ nghi ngờ thì đều phải mở ra cho họ coi. Hiện giờ ở Thái Lan có bọn khủng bố Hồi Giáo cực đoan nên chánh phủ lo bảo vệ đường xe điện rất cẩn thận. Lối xuống đường xe điện có thang cuốn rất tiện nghi. Muốn mua vé thì có thể mua ở quầy bán vé. Ở đó có nhân viên giúp đỡ. Người đi thường xuyên thì có thể mua ở máy bán vé tự động với hai ngôn ngữ là Anh và Thái. Chúng tôi mua hai vé đi Hualamphong cách đây chừng 10km. Giá mỗi vé là 39 baht (khoảng 1.3 đô la). Giá vé như vậy cũng không rẻ đối với người địa phương. Tuy nhiên nếu họ đi thường xuyên thì họ sẽ mua vé tháng. Chắc chắn sẽ rẻ hơn rất nhiều. Vé xe điện của chúng tôi là một miếng plastic màu đen, hình dạng giống như một hủ dầu cù là nhỏ. Bạn để miếng nầy gần lối vào thì từ trường sẽ làm cho cửa mở để bạn đi vào trạm. Sau đó thì nhớ cất kỹ “vé” để lúc ra trả lại ở cổng thì máy mới mở cổng cho bạn đi ra.
Đường đi xuống trạm chờ và khu vực ở lân cận nơi xe ngừng rất sạch sẽ. Không có một cọng rác ở đây. Cũng không có nạn vẽ bậy trên tường. Không có hàng quán buôn bán lặt vặt gì hết. Cũng không có toilet, nên nếu bạn “yếu thận” thì nhớ tìm nơi giải quyết trước khi đi xe.
Chờ chưa tới 5 phút thì xe đã đến. Hành khách lên xuống xe rất trật tự. Lúc này là giờ đi làm nên cũng khá đông khách. Họ yên lặng, nghiêm trang ít nói cười. Phụ nữ Thái ăn mặc khá thời trang. Nam giới cũng vậy. Người Thái ngày nay hình như trắng hơi hồi xưa. Hoặc là dân thành phố Bangkok ít lao động, không ra nắng, nên không đen như những người ở nông thôn hay các cô gái đi với mấy ông Tây ở Pattaya. Theo tôi nhận xét, những người đi xe điện hôm nay đều thuộc lớp trẻ. Họ có thể là công chức, hay nhân viên văn phòng đi làm buổi sáng. Không thấy người bình dân lam lũ trên xe. Cũng không có người bán hoa dạo hay đàn hát xin tiền như ở các nước Pháp, Ý bên Âu Châu. Nhìn cách sinh hoạt của người dân Bangkok trên xe điện tôi rất thán phục cho sự văn minh tiến bộ của họ.
Từ khách sạn đến nhà ga Hualamphong phải đi hơn 10 trạm xe điện. Thời gian đi vào khoảng hơn nửa giờ thì tới. Ra khỏi trạm, mấy tay “cò” tuk tuk đã chờ sẵn và gạ gẫm, mời mọc. Nhưng chúng tôi không trả lời và có lẽ bộ dạng chúng tôi giống người địa phương nên họ không đi theo. Đi bộ chừng 100 mét, chúng tôi mới vẫy taxi để tiếp tục đi tới chùa Wat Pho. Đoạn đường từ nhà ga tới chùa đi ngang qua khu China Town (Phố Tàu) Bangkok. Khu này ngoài những cửa hàng làm về cơ khí, còn có nhiều tiệm vàng, nhà hàng, tiệm bán bánh bao, vịt quay, thịt quay, tiệm bán trái cây... Tôi thấy bảng quảng cáo và sinh hoạt ở đây cũng nhộn nhịp nhưng coi bộ không hấp dẫn gì lắm nên chương trình trước đây tôi dự định sẽ tới chơi vào buổi tối hôm nay sẽ bị hủy bỏ mà đi chơi nơi khác. Đoạn đường còn lại cũng gần nên chỉ 15 phút sau, chúng tôi đã tới Wat Pho. Tiền taxi là 50 baht (1.5.đô la).
Wat Pho (Chùa Phật Nằm):
Chùa được xây dựng từ năm 1788 và nằm ở phía Nam Đại Hoàng Cung. Đây là ngôi chùa xưa nhứt và lớn nhứt Bangkok và do hoàng gia xây cất và bảo trì. Nơi đây ngày xưa được coi như trường đại học đầu tiên của Thái Lan. Ngày nay ở đây còn dạy môn... đấm bóp theo truyền thống Thái. Chúng tôi mua vé hết 100 baht mỗi người để vào xem. Bên tay trái cổng vào có văn phòng để bạn thuê người hướng dẫn. Bên phải là ngôi chùa có tượng Phật Nằm. Tượng nầy rất vĩ đại vì nó dài 46 mét (gần bằng phân nửa sân đá banh) và cao 15 mét. Tượng làm bằng xi măng bên trong nhưng dát vàng bên ngoài nên trông rất lấp lánh. Một vài nơi trên thân tượng đã bị hư hỏng và đang được sửa chữa. Bàn chân đức Phật dài 3 mét và được cẩn xà cừ 108 dấu ấn tốt của người. Phía sau tượng là 108 bình bát. Du khách và tín đồ hay bỏ vào mỗi bình một đồng xu để cầu phước. Tượng đặt nằm trong một chùa nhỏ để được che mưa nắng. Nhưng căn nhà nầy hơi chật chội nên rất khó chụp hình để thấy được toàn bộ bức tượng.
Trong sân chùa có những hòn non bộ và gần 100 bảo tháp (chedi hay stupa). Trong số đó có bốn tháp rất lớn. Mỗi tháp lớn nầy cao ít nhứt cũng vài chục mét. Tháp được trang trí bằng cách gắn những mảnh sành sứ nhiều màu sắc. Ba bảo tháp trong số đó chứa tro cốt của ba nhà vua đầu tiên của triều đại Chakri. Tháp thứ tư chứa tro cốt đức Phật đem về từ Cố Đô Ayutthaya.
Trên đường ra, chúng tôi thấy hàng đoàn du khách còn đang tiếp tục vào thăm chùa. Một đoàn học sinh tiểu học Thái cũng được các cô giáo đưa vào đây tham quan. Wat Pho là một nơi đẹp đẽ và nhiều ấn tượng không thể thiếu trong chương trình thăm viếng Bangkok.
Đường qua Bảo Tàng Quốc Gia:
Sau khi thăm chùa Wat Pho và uống một trái dừa giải khát hết 20 baht ở trước cổng chùa, chúng tôi đi bộ với ý định qua thăm Viện Bảo Tàng Quốc Gia Thái cách đó chừng 2 km. Ở khu vực này xe cộ đông đảo nên nếu đi xe cũng khá lâu mới tới. Đi bộ thì cũng không xa lắm nhưng trời nóng nên khá mệt. Thêm vào đó đám cò tuk tuk hay tới chào mời làm cho mình bực mình. Đi gần nửa tiếng mới tới Viện Bảo Tàng. Tới nơi thì thấy ở đó... đóng cửa. Bạn nghỉ coi có tức và muốn nổi quạu hay không?
Bây giờ đã gần 12 giờ trưa. Trời nóng quá chừng. Muốn vào thăm Bảo Tàng với hy vọng ở đó có máy lạnh cho mát một chút mà vì thiếu nghiên cứu nên chỗ này đóng cửa. Thiệt tức mình... muốn chết.
Kêu một chiếc taxi, chúng tôi quay trở lại khu chợ ở trước Hoàng Cung với ý định mua vài món trái cây để ăn chơi. Vì kẹt xe nên xe ngừng hơi sớm và chúng tôi đi lạc vào một chợ... bùa.
Minh Tâm
Cùng một tác giả đã xuất bản ký sự du lịch Á Châu Quyến Rũ gồm 2 tập: Tập 1: Đài Loan, Nhựt Bản, Hồng Kông, Mã Lai, Singapore.. Tập 2: Trung Quốc, Campuchia, Đại Hàn, Thái Lan... Ấn phí và cước phí mỗi tập 15 USD. Muốn được gởi sách về tận nhà bằng bưu điện, xin gởi check về:
Tam Tu
17634 Fonthill Ave
Torrance, CA90504
(310)523-1857
Email: minhtam_08@yahoo.com