 |
| Chợ trái cây ở Bangkok |
 |
| Tháp Baiyoke I nhìn từ tháp Baiyoke II |
 |
| Đường cao tốc ở Bangkok nhìn từ tháp Baiyoke. |
 |
| Khu thương mại Pratunam |
Chợ bùa Bangkok
Ngôi chợ này nằm ngay trước Đại Hoàng Cung ở Bangkok gần bờ sông Chao Phraya. Trong chợ quầy nào cũng bán đủ thứ bùa. Và họ chỉ bán bùa mà thôi chớ không bán thứ gì khác. Có loại bùa làm bằng gỗ, có loại làm bằng kim loại, có loại làm bằng đá quý hay vàng bạc. Hai bên vỉa hè cũng có những quày bán bùa cho người bình dân. Tôi không tin vào bùa ngải, nhưng thấy người ta vào chợ mua cũng đông chứng tỏ họ tin tưởng vào uy lực của các loại bùa bán ở đây. Sau này về Mỹ, tôi tìm hiểu thêm về bùa Thái như sau:
Người Thái, nhất là thanh niên, thường có thói quen xâm mình và đeo bùa. Họ tin rằng nếu đeo tượng Phật hay tượng những vị sư ở cổ sẽ đem lại cho họ may mắn và an toàn. Vua Rama V cũng được tin là linh thiêng và người ta cũng làm bùa với hình của nhà vua này. Người Thái đeo bùa với cầu mong không bị nguy hiểm, không bị bịnh tật bị xui xẻo hay tai nạn. Bùa Thái cũng sẽ giúp họ giàu có, được nhiều người yêu mến và thành công trong kinh doanh. Loại bùa thông dụng nhứt là tượng Phật hay tượng các vị sư được làm bằng kim loại, hay điêu khắc trên ngà voi, gỗ hay các vật liệu khác. Bùa giúp cho người đeo nó được nhiều người khác yêu mến có tên là “pit ta ha lap”. Đó là tượng một người có hai tay đang che mặt. Kích thước bùa thường thay đổi trong khoảng 3cm-4cm nhưng cũng có thể nhỏ từ 0,5 cm hay lớn cỡ 10 cm. Mặt sau của bùa có khắc chữ hay những hình ảnh mà người Thái tin rằng chúng sẽ đem lại giá trị cho lá bùa đó. Giá cả một miếng bùa có thể thay đổi từ vài đô la đến 100,000 đô la tùy thuộc vào vị sư và sự linh thiêng của nó. Chưa chắc bùa càng xưa thì càng quý mà còn tùy vào sức mạnh của bùa. Vì có giá như vậy nên ngày nay có nhiều người đã làm bùa giả để bán. Người Thái ở nước ngoài như Singapore, Mã Lai, Hong Kong, Mỹ... cũng tin vào bùa và có website để mua bán. Bùa Thái do các chùa làm ra nên đã được làm phép. Sau này người mua không nên làm phép ở bất cứ nơi nào khác, nếu không sẽ mất linh thiêng.
Ngày xưa bùa được các nhà sư trong chùa tặng không cho tín đồ. Sau này nhiều người tin quá nên mới có chợ bùa. Đó là chợ ở ngay trước Hoàng Cung Thái Lan sát bờ sông Chao Phaya mà chúng tôi đi lạc vào hôm nay. Không biết bùa ở đây có linh thiêng hay không nhưng thấy hàng quán cũng nhiều và ngay cả các nhà sư trẻ cũng đến mua thì thương vụ về ngành nầy cũng phát triển. Đi chợ này, bạn có thể tìm được những loại bùa khác, không chính thống như đã nói trên đây, mà có thể hơi huyền hoặc, khác thường như một hòn đá, một hạt cây, răng cọp, nanh heo rừng... Một loại bùa khác là những chữ Khmer gọi là mantra viết vào giây quấn lại bỏ vào trong ống nhỏ. Họ còn có tạp chí để bàn về chuyện bùa, về những linh thiêng mà người mang bùa có được cũng như cách phân biệt bùa thật, bùa giả.
Có bùa rồi thì phải biết cách gìn giữ và bảo vệ chớ không phải để lung tung hay cho người lạ sờ mó vào. Bà hướng dẫn ở Đại Hoàng Cung hôm mới tới có khoe với chúng tôi những miếng ngọc mà bà đeo trên cổ và nói đó là bùa của bà. Vương Lão Tiên Sinh tò mò tính rờ thử vào bùa của bà ta thì bả cũng nhanh tay bỏ bùa vào trong áo liền và nói không được đụng vào bùa của bà, sợ mất thiêng.
Trái cây Thái Lan ăn hoài không chán
Đi Thái có một điều mà chúng tôi thích nhứt: đó là được ăn trái cây nhiệt đới rất ngon. Sau khi ra khỏi chợ bùa, chúng tôi đi về phái Nam chừng 50 mét là tới chợ bán thực phẩm và trái cây. Đây là khu chợ chúng tôi đã mua trái cây mấy hôm trước khi đi thăm Đại Hoàng Cung. Bà xã tôi mua 1 kg quít chỉ có 25 baht và 1 kg chôm chôm hết 100 baht. Những trái quít này thật ngọt và có mùi thơm khác hẳn quít mua ở Mỹ. Còn chôm chôm thì cũng ngon nhưng bị bà bán hàng “ma giáo”. Bả để chôm chôm đẹp ở phía ngoài, những trái hư ở bên trong. Khi mua mình không để ý, nên bà ta bốc nhiều trái xấu ăn không được. Do đó khoảng 1/3 trái chôm chôm bị hư phải bỏ đi. Chỉ có những trái còn tươi thì ngon ngọt không chỗ chê.
Mua trái cây xong, chúng tôi trở về khách sạn nghỉ ngơi. Dọc đường còn mua thêm hai nải chuối sứ rất ngon mà giá chỉ có 20 baht. Gần 4 giờ chiều mới khởi hành tiếp chương trình buổi chiều.
Thăm tòa nhà cao nhứt Bangkok
Chiều nay chúng tôi đi xe điện ra trạm Prethburi sau đó kêu taxi đến thăm ngọn tháp cao nhứt Bangkok. Nói với ông tài xế là Baiyoke thì ông ta không biết ở đâu. Hai lần như vậy thì cũng nản rồi. Tới ông taxi thứ ba tuy già mà giỏi. Ông biết liền và chở chúng tôi tới đúng nơi mong muốn mà tiền xe cũng rẻ chỉ có 50 baht. Rút kinh nghiệm, muốn đi Baiyoke thì bạn hãy nói đi Pratunam (ở gần đó, đi bộ thì tới). Địa danh Pratunam thông dụng hơn và tài xế taxi nào cũng biết.
Tới nơi chúng tôi thấy ở khu này buôn bán sầm uất quá xá. Người ta buôn bán tràn ra lề đường. Hàng hóa như dưới đất chun lên, nhiều vô số kể. Tiệm nào cũng đầy hàng. Đồ da, quần áo, giày dép, băng dĩa video... ì xèo. Khách mua hàng cũng đông. Không khí buôn bán ở đây thật vui vẻ, hào hứng. Nhưng đầu tiên phải kiếm đường lên tháp coi cảnh đã chớ.
Nhìn quanh quẩn, chúng tôi thấy có hai tòa tháp cũng tên Baiyoke, một thấp một cao. Dĩ nhiên là sẽ thăm viếng tháp cao. Đó là tháp số II. Bên dưới tháp người ta cũng buôn bán lung tung không có vẻ gì sang trọng hết nên mình cũng hơi ngần ngại không biết có phải nơi đây hay không!
Hỏi một cô gái đang đứng gần cầu thang. Cô ấy nói đúng rồi và chỉ chỗ mua vé. Bà xã mua hai vé hết 800 baht. Mắc quá so với vật giá ở đây. Tôi nhớ lúc trước khi đi, đọc Internet thì thấy người ta nói vé lên lầu thượng của tháp nầy chỉ có 120 baht. Chắc website đó đã lâu không cập nhựt cho kịp với giá mới. Hiện giờ mỗi người phải tốn 400 baht tức là 13 đô la để tham quan.
Thang máy đưa chúng tôi lên tầng 77. Tầng này là tầng ngắm cảnh. Ở đây có ống dòm để nhìn xa nhưng phải bỏ tiền vô. Có mấy người Đại Hàn đang chụp hình kỷ niệm. Hôm nay trời quang mây tạnh nên cảnh bên dưới thật đẹp. Ở phía Tây Nam, chúng tôi có thể nhìn thấy xa tận Hoàng Cung và sông Chao Phraya. Gần hơn là những cao ốc của khu Siam Square. Những chiếc xe Skytrain chạy trên cao làm cho phong cảnh thêm sinh động và có vẻ hiện đại. Nhìn ra phía đông nam là rất nhiều cao ốc. Đó là những khách sạn, văn phòng... Phía dưới đường sá rộng rãi mà xe lại kẹt cứng. Ở phía Đông Bắc cảnh trí có thể nói là đẹp nhứt vì ở đây có nhiều xa lộ giao nhau uốn lượn nhiều tầng. Tôi ở Mỹ nên chuyện nhìn thấy giao lộ nhiều tầng cũng thường nhưng cảnh tượng ở đây thật đẹp nhờ nhìn từ trên cao và ngay trong thành phố. Phía Tây Bắc ít cao ốc hơn nhưng ở đó lại có quảng trường Chiến Thắng (Victory Monument). Quảng trường khá lớn nên từ đây nhìn xuống cũng rõ.
Thành phố Bangkok nhìn từ trên cao trông khá tiến bộ. Tuy vậy cũng còn khá nhiều ngôi nhà cũ, nhưng khu xóm lao động không được chăm xóc sửa sang. Bangkok vẫn còn nhiều vấn đề để giải quyết nhứt là vấn đề gia cư và giao thông.
Mặt bằng của tầng 77 không lớn lắm, mỗi cạnh vuông vức chừng 30 mét là cùng. Do đó chỉ cần 5 phút là đi hết một vòng. Còn nếu vừa đi vừa ngắm cảnh thì cũng chỉ 15 phút mà thôi. Vé mà tôi mua còn được uống nước nữa cho nên chúng tôi tiếp tục đi thang máy lên tầng 83. Ở đó có một quán nước. Chúng tôi đưa vé cho người phục vụ thì được đãi hai ly nước trái cây thật ngon. Ngoài ra, họ còn cho mình một gói bắp rang để vừa nhâm nhi vừa ngắm cảnh.
Chưa hết, sau khi uống nước xong, chúng tôi tiếp tục leo bộ lên tầng 84. Bên ngoài tầng này có một sàn kim loại hình vành khăn. Sàn này có thể quay vòng tròn 360 độ để du khách có thể chỉ cần đứng yên mà xem đủ cảnh bên dưới. Một vòng quay chỉ có 5 phút. Đứng ở tầng nầy nghe gió thổi vù vù thì cũng hơi... chóng mặt.
Xem chơi trên đỉnh tháp Baiyoke cho biết. Sau đó chúng tôi sắp hàng đi thang máy trở xuống mặt đất để đi mua sắm. Khu bán hàng ở đây coi bộ hấp dẫn lắm và đang chờ đón chúng tôi ở bên dưới. Nhưng để tổng kết, hãy nhắc lại vài số liệu của tòa tháp cao nhứt Đông Nam Á Baiyoke.
Pratunam và khu vực lân cận
Rời tòa nhà cao nhứt Bangkok, chúng tôi len lỏi vào một khu vực buôn bán sầm uất ở lân cận. Ở đây hàng hóa nhiều vô kể. Hàng trong cửa tiệm, hàng ngoài lề đường, hàng trong ngõ hẻm. Ở đây có đủ loại từ hàng da, giày dép... đến quần áo, bóp xách tay, đồ kỷ niệm, DVD sao chép lậu... Chất lượng hàng hóa theo tôi thấy chỉ thuộc loại trung bình nên giá cả cũng “mềm”. Do đó khách đi mua hàng cũng đông từ giới bình dân cho tới người du lịch muốn mua đồ rẻ. Người bán hàng đa số biết nói tiếng Anh đủ để giao dịch. Đi mua hàng ở đây thì bạn phải biết trả giá vì khu này giống như chợ trời nghĩa là thuận mua vừa bán. Trả giá là phải mua, mua rồi thì không được trả lại. Những người bán hàng ở đây ăn nói cũng khéo léo và việc chi trả cũng dễ dàng: tiền baht cũng lấy mà tiền đô cũng không chê.
Ngoài hàng hóa, việc ăn uống cũng nhộn nhịp không kém. Có rất nhiều nhà hàng bình dân ở đây. Trên lề đường bụi bậm còn có rất nhiều xe đẩy. Họ bán hủ tiếu, cơm... Họ bán thịt nướng, cá chiên... Giá cả thì rẻ khỏi chê, mỗi món chừng 25 tới 30 baht (1 tới 1.5 đô la). Mùi thực phẩm bốc lên thơm phức nhưng có lẽ sự vệ sinh không được bảo đảm cho lắm. Tuy nhiên, đông đảo dân Bangkok vẫn ngồi bên vệ đường ăn uống tự nhiên. Chỉ có những du khách như chúng tôi thì hơi ngán. Tuy thấy hấp dẫn và cũng muốn vào thưởng thức lắm mà sợ bị đau bụng, tiêu chảy.
Đi len lỏi xem người ta mua bán giữa các hàng quán ở Pratunam là một kỷ niệm khó quên trong chuyến du lịch của chúng tôi.
Minh Tâm
- Cùng một tác giả đã xuất bản ký sự du lịch Á Châu Quyến Rũ gồm 2 tập: Tập 1: Đài Loan, Nhựt Bản, Hồng Kông, Mã Lai, Singapore... Tập 2: Trung Quốc, Campuchia, Đại Hàn, Thái Lan... Ấn phí và cước phí mỗi tập 15 USD. Muốn được gởi sách về tận nhà bằng bưu điện, xin gởi check về:
Tam Tu
17634 Fonthill Ave
Torrance, CA90504
(310)523-1857
Email: minhtam_08@yahoo.com